Mẹ! Cái âm hưởng thơ mộng trong suốt như chân không, không gì ngăn ngại được, âm hưởng đó đã tự động ghi lại trong ký ức của tất cả mọi người. Cho dù mỗi ngôn ngữ có một ký hiệu riêng, một tiếng gọi Mẹ khác nhau, nhưng bản chất của tiếng Mẹ hay nói cách khác là những gì bộc phát ra tiếng Mẹ từ mỗi người con là không thể khác nhau được. Theo thống kê, trên thế giới có rất nhiều ngôn ngữ diễn đạt tiếng Mẹ đều dùng chữ M đầu tiên. Như Mere, Marâtre, Maman (Pháp), Mat (Nga), Mutter (Đức), Mater (La tinh), Madre (Tây Ban Nha, Ý), May (Bồ Đào Nha), Mothir (Ailen), Mati, Mata (Ấn Độ), Mitera, Mêter (Hy Lạp), Modar (Iran), Mayr (Acmeni), Mouchan (Trung Quốc), Mother, Mum, Mama, Mammy (Anh) … riêng tiêng Việt thì có Mẹ, Me, Mạ, Má, Mế (Mường), Mé (Champa) …

Mẹ như một tiên nghiệm, bởi vì tất cả chúng ta đều được Mẹ sinh ra và theo biện chứng thì trước khi có ta thì đã có Mẹ. Xuôi theo dòng thời gian Mẹ trở thành sự hiện hữu trường cửu trong mỗi người con, cho dù người con có là vĩ nhân, là bác học, là thiên tài, là đấng cứu thế, là tổng thống, là vua, là kẻ phá rối, kẻ sát nhân … là gì đi nữa thì trong đôi mắt Mẹ, con luôn là đứa trẻ thơ dại. Bởi vậy, dù con có phạm phải những lỗi lầm thì Mẹ cũng luôn tha thứ. Tất nhiên có bà Mẹ nào mà muốn con mình thành kẻ sát nhân, có Mẹ nào lại muốn con mình thành kẻ cướp, kẻ phá hoại. Mong muốn của Mẹ thật giản dị là chỉ muốn con nên người.

Những người lớn, những người trưởng thành về mặt sinh lý hãy nhìn lại những gì Mẹ đã làm cho mình, hãy cứ nhìn vào những bà mẹ trẻ đang có con dại thì sẽ thấy được hình ảnh của chính mình được Mẹ chăm sóc, nuôi nấng từ thuở lọt lòng rồi được Mẹ nuông chiều, gửi gắm tình thương. Những tình cảm, hành động của Mẹ như một bài học đầu đời dạy cho chúng ta biết thế nào là tình thương, thế nào là lòng nhân ái và thật đau lòng khi nhìn thấy những đứa trẻ không còn Mẹ.

Trong lịch sử của nhân loại, từ những nền va8n minh xa xưa: Ai Cập, Hy Lạp, La Mã hay Trung Hoa, Ấn Độ … cho đến những kỷ nguyên của nguyên tử, điện toán, nhân bản vô tính …rồi sẽ xuất hiện những kỷ nguyên với những định danh mới nhưng con người không thể nào không có Mẹ. Ngoài bà Mẹ bằng xương, bằng thịt, có trái tim ngập tràn tình thương yêu vô bờ bến sẵn sàng ban phát cho các con thì còn có những bà Mẹ tâm linh mà bất kỳ quốc gia nào, tôn giáo nào cũng có.

Có thể Mẹ không bao giờ nghĩ đến sự báo đáp của người con nhưng lòng yêu thương bao la của Mẹ đã được những người con trên toàn thế giới đền đáp công ơn, báo hiếu qua những ngày lễ về Mẹ như: lễ Vu Lan mùa báo hiếu vào ngày rằm tháng Bảy Ăm lịch hàng năm, khoảng thời gian dành cho những người con hồi hướng công đức về Mẹ; Mẹ trong hiện tại, Mẹ trong quá khứ và Mẹ của tương lai, cứ như thế, dòng chảy luân phiên bất tận. Trong Phật giáo có Bồ tát Mục Kiền Liên là tấm gương cao cả về hiếu hạnh, vào tháng Ba Âm lịch ở điện Hòn Chén- Huế có ngày vía Mẹ, lễ rước thánh mẫu Y-A-Na trên dòng sông Hương xanh mộng, ngọt ngào và chúng ta có thể gọi sông Hương là dòng sông Mẹ. Bên kia bờ Thái Bình Dương, hàng năm vào ngày Chủ nhật tuần thứ nhì của tháng 5 được gọi là ngày “Lễ Mẹ” ở Mỹ và các nước châu Âu, Úc. Vào ngày này, tất cả những người con đều trở về thăm Mẹ và dăng những món quà ý nghĩa lên Mẹ. Có những người con không còn Mẹ nữa nhưng chúng ta hãy tưởng nhớ trọn vẹn về Mẹ để hòa nhập vào dòng suối thương yêu của mẹ, để cảm nhận được niềm hạnh phúc vô bờ bến.

Cũng từ tiên nghiệm về Mẹ, chúng ta cảm nhận được Mẹ vũ trụ, Mẹ của sự hóa sinh, Mẹ của vạn vật hay Mẹ sáng tạo, Mẹ là lòng từ bi bao la mà lòng từ bi thì không bao giờ biến mất trong thế gian này cho dù Mẹ đã khuất xa, dù xương thịt Mẹ sẽ thành cát bụi nhưng tình thương của Mẹ đã gửi lại thế gian này những dòng lực từ bi vĩnh hằng, Vậy, Mẹ là sự trường cửu vì những nỗ lực của thế giới chúng ta đang từng giờ, từng phút, từng giây hướng đến cái tâm từ, cái tánh thiện, hướng đến một thế giới đại đồng an vui. Qua những trải nghiệm tôi cảm nhận được sức mạnh của tình thương. Suy nghiệm lại, tôi thấy có những nguyên nhân để con người phát ra được năng lực tiềm ẳn bên trong: Tình yêu thương trọn vẹn, sự tập trung tư tưởng, lòng căm thù, lòng tham vô đáy và sự sợ hãi. Trong những nguyên nhân trên thì tình yêu thương trọn vẹn là điều giúp cho nhân loại có cuộc sống thanh bình và hạnh phúc. Điều đó, tất cả chúng ta đều đã được Mẹ dạy từ thuở chưa lọt lòng. Mẹ đã dạy chúng ta về tinh thương thuở người con đang là tượng trong bào thai.

LÊ HUỲNH LÂM

(VHPG 159)