Thời Đức Phật còn tại thế, Ngài và các Tỳ kheo tùy duyên khất thực, ai cho gì ăn nấy, không phân biệt chay mặn. Việc chư Tăng thọ dụng ba thứ thịt thanh tịnh (không thấy, nghe, nghi vì mình mà giết) là bình thường. Ngày nay, chư Tăng thuộc Phật giáo Nguyên thủy (Nam tông) vẫn duy trì truyền thống này.

Về sau Phật giáo Phát triển (Bắc tông) chủ trương ăn chay, thịnh hành nhất, bắt đầu từ thời Lương Võ Đế (464-549) ở Trung Quốc. Trong những giới của một Phật tử phát tâm thọ giới Bồ tát Phạm Võng có giới không ăn thịt (ăn chay trường) là một trong những đặc điểm truyền thống của Phật giáo Phát triển.

Theo truyền thống nào là nhân duyên của mỗi người. Thái độ cần có của chúng ta là theo truyền thống của mình và luôn tôn trọng các truyền thống khác.