Lục thông : Thiên nhãn thông , thiên nhĩ thông , tha tâm thông , túc mệnh thông , lậu tận thông .

Qua một quá trình gian khổ tìm kiếm , cuối cùng sau 49 ngày thiền định dưới cội bồ đề Đức Phật đã dùng đến trí tuệ siêu việt của mình mới chứng ngộ được , thấy được quá khứ, những kiếp trước của mình ( túc mệnh minh ) , thấy được bản thể của vũ trụ , luật duyên khởi xinh và diệt ( thiên nhãn minh ) , cuối cùng là ngài đã chứng được quả lậu tận minh , thấy được nguồn gốc của sự khổ đau , nghiệp chướng của chúng sanh và tìm ra con đường giải thoát . Theo tôi thì đó không phải là thân thông hoặc không thể gọi la thẩn thông , vì dù sao hai chữ thần thông thường vẫn được hiểu như là phép lạ phép lạ, biến hóa khác hẳn với những quả mà Đức Phật đã dùng trí tuệ đạt được

. . . Vì dù sao thần thông cũng không phải là chánh pháp. Những người không theo đạo Phật, nếu có những khả năng đặc biệt trời cho mà người ta gọi là thần thông đó, có thể lợi dụng để đạt đến mục một đích nào đó của họ, nhưng nếu là một Phật tử chân chính thì thần thông không dùng để làm gì. Theo tôi nghĩ, tu tập đối với những bậc đại sư để đạt thành chánh quả đối với một Phật tử rất bình thường để đạt đến bốn chữ Thân, tâm thường an lạc chẳng có gì khác nhau cả. Bậc đại sư tu tập , tìm hiểu giáo lý của Đức Phật không những để tự giải thoát mình mà còn để dùng giáo lý khai ngộ cho những kẻ kh1c. Người Phật tử bình thường chỉ cần có cái tâm hướng Phật để tránh ác làm thiện, thế nào để đạt đến được bốn chữ “Thân tâm an lạc” là đủ.

Đối với một Phật tử thuần thành, thần thông chẳng giúp ích gì cho việc tu tập cả.

Bàng Ẩn

VHPG 44